Vĩnh Phúc bảo vệ và phát triển rừng bền vững

02:04 | 16/04/2018
|

Những năm qua, Vĩnh Phúc luôn chú trọng công tác bảo vệ rừng, phát triển các thành phần kinh tế rừng, làm vốn rừng ngày càng phát triển cả về diện tích lẫn chất lượng; đời sống của hàng nghìn hộ dân dần ổn định và khá giả nhờ nghề rừng.

Những năm qua, Vĩnh Phúc luôn chú trọng công tác bảo vệ rừng, phát triển các thành phần kinh tế rừng, làm vốn rừng ngày càng phát triển cả về diện tích lẫn chất lượng; đời sống của hàng nghìn hộ dân dần ổn định và khá giả nhờ nghề rừng.

Bài I: Khai thác hiệu quả đất trồng rừng

Những năm gần đây, Vĩnh Phúc luôn chú trọng công tác bảo vệ rừng (BVR), khuyến khích các thành phần kinh tế, hộ gia đình, cá nhân tham gia quản lý bảo vệ, khoang nuôi, xúc tiến tái sinh và trồng rừng ở cả miền núi và đồng bằng, nâng độ che phủ của rừng trên địa bàn tỉnh lên 24,1% năm 2017.

Nhờ phát triển trồng rừng, khai thác hiệu quả đất trồng rừng, đến nay, trên địa bàn các huyệnSông Lô, Lập Thạch, Tam Đảo, Bình Xuyên, thành phố Phúc Yên xuất hiện ngày càng nhiều hộ gia đình làm rừng giỏi, có thu nhập từ hàng chục đến hàng trăm triệu đồng từ việc khai thác gỗ rừng trồng mỗi năm.

 

Cán bộ Hạt Kiểm lâm huyện Bình Xuyên và chủ rừng triển khai kế hoạch, phương án bảo vệ rừng tại xã Trung Mỹ. Ảnh: Dương Hà

 

Anh Nguyễn Quang Trung, ở thôn Thanh Tú, xã Đồng Quế, huyện Sông Lô dẫn chúng tôi đi thăm cánh rừng phòng hộ với những vạt rừng xanh thẫm, ngút tầm mắt, trồng hàng trăm cây sưa, cây keo xen kẽ rừng cây bản địa muồng, chẹt, lát và bạch đàn trắng cao vài chục mét. Anh Trung luôn miệng giới thiệu các cây lấy gỗ, cây ăn quả mới trồng. Hai quả đồi cao xanh ngắt bên kia là 7ha rừng của bà Đặng Thị Thức ở thôn Quế Chạo B...

Đây là rừng của nhà nước để bảo vệ môi trường, giữ nguồn sinh thủy đầu nguồn giao cho dân trồng rừng quản lý. Khi cây khép tán người trồng được khai thác cây trồng xen là cây phụ trợ. Anh Trung kể: Ngoài 4,6 ha rừng phòng hộ, gia đình anh có 1ha rừng sản xuất trồng bạch đàn ngay trên quả đồi ở sau nhà. Anh đầu tư trồng rừng thâm canh, áp dụng tiến bộ kỹ thuật về cây giống và quy trình chăm sóc. Sau chu kỳ 4 năm gia đình anh thu 120 triệu đồng từ khai thác 1ha bạch đàn này.

Anh Trung phấn khởi chia sẻ về khoảng rừng kinh tế của gia đình: "Rừng cho môi trường sống trong lành, sức khỏe tốt, thu nhập, có nhà cửa khang trang, lo cho con ăn học... Vùng này nhiều năm nay bão ít đến, ngồi dưới tán rừng, gió đông nam hiu hiu thổi rất dễ chịu. Các anh đang đi du lịch sinh thái ngay tại nhà em đấy. Này nhá, xa kia là rừng phòng hộ, gần đây là rừng sản xuất, đến vườn cây ăn quả, ao cá, dưới nữa là 7 sào ruộng lúa xanh rì đang thì con gái. Mô hình rừng - vườn - ao - ruộng đấy”.

Ông Nguyễn Văn Sâm, cán bộ lâm nghiệp xã Đồng Quế cho biết: "Vùng này trước kia do lâm trường quản lý, trồng cây chủ yếu là theo dự án chứ không có hạch toán kinh tế. Khi nhà nước có chủ trương giao đất, giao rừng, người nhận một vài ha, người nhận hơn chục ha nhưng cũng chưa biết làm gì, trồng cây gì.

Phong trào trồng rừng, phủ xanh đất trống đồi núi trọc ở địa phương phát triển, người trồng rừng được nhà nước tạo nhiều ưu đãi, đến nay xã Đồng Quế đã có hơn 70 hộ dân có rừng phòng hộ, rừng sản xuất đạt hiệu quả kinh tế cao như anh Trung, bà Thức kể trên, hay nói cách khác là “rừng nuôi người và tự nuôi rừng”.

Nhấp chén rượu mật ong ở nhà hàng bên hồ Bò Lạc, gió ào ạt thổi từ khe núi Sáng, núi Con Voi. Con đập của ngành thủy lợi ngăn giữ nước hồ Bò Lạc là ranh giới của rừng phòng hộ và rừng sản xuất. Có hệ thống thủy lợi, dân cấy hai vụ lúa, trồng rau màu.

Những đồi núi trập trùng xanh ngắt, trên lưng núi là Thiền viện Trúc Lâm Tuệ Đức ẩn mình trong thấp thoáng mây bay, có tiếng nước reo từ thác Bay, tiếng chim hót ríu ran bốn bề sườn núi, người trồng rừng và giữ rừng nơi đây ước ao sẽ có ngày tỉnh và huyện có dự án du lịch sinh thái - tâm linh để khách thập phương có cơ hội khám phá những ẩn chứa ở nơi sơn thủy hữu tình này. Làm du lịch từ những cánh rừng, thác nước, Thiền viện Trúc Lâm ở nơi mang hình sông (Sông Lô) dáng núi (núi Sáng) cũng là ý tưởng thú vị rồi.

Vĩnh Phúc là vùng chuyển tiếp giữa trung du miền núi phía Bắc và đồng bằng châu thổ sông Hồng, có hơn 33.928 ha rừng và đất lâm nghiệp, phân theo quy hoạch 3 loại rừng gồm rừng đặc dụng 15.807 ha, rừng phòng hộ 4.170 ha, rừng sản xuất 13.950 ha.

Những năm qua, ngành lâm nghiệp và các địa phương cơ bản thực hiện tốt công tác bảo vệ và phát triển rừng. Lập hồ sơ giao hơn 6.108 ha cho 807 cá nhân, hộ gia đình và 5 tổ chức để quản lý sử dụng. Do sản xuất lâm nghiệp có chu kỳ kinh doanh dài, một số chủ dự án chưa nghiêm túc tham gia việc trồng rừng thay thế theo quy định. Hỗ trợ đầu tư của nhà nước cho phát triển rừng còn thấp, chỉ chiếm 15% đối với rừng sản xuất, 60% đối với rừng phòng hộ. Mặt khác, do chi phí đầu tư lớn, thời gian hoàn vốn chậm... nên chưa thu hút được chủ rừng đầu tư thâm canh vào rừng.

Năm 2017, toàn tỉnh đã trồng được 650,89 ha và hơn 800 ngàn cây phân tán. Quý I năm 2018, trồng được 92,5 ha rừng tập trung và trồng 450 nghìn cây các loại. Bên cạnh vai trò phòng hộ đầu nguồn, bảo vệ môi trường, bảo vệ nguồn gien động thực vật, nghiên cứu khoa học; diện tích, trữ lượng rừng trồng tăng đã góp phần đáp ứng nhu cầu gỗ nguyên liệu cho sản xuất đồ mộc, gỗ xây dựng, nguyên liệu giấy và chất đốt của người dân địa phương.

Theo quy hoạch đến năm 2025, Vĩnh Phúc tiếp tục ổn định cơ cấu 3 loại rừng, bảo vệ hiệu quả diện tích rừng đặc dụng, rừng phòng hộ hiện có, nâng cao chất lượng rừng sản xuất, khai thác hiệu quả đất trồng rừng; từng bước xã hội hóa nghề rừng.

Thực tế đã khẳng định: Có rừng chúng ta sẽ giữ được đất, có đủ nguồn nước quanh năm, xóa được đói giảm được nghèo, làm giàu chính đáng cũng từ rừng. Có rừng chúng ta sẽ không còn bị thiên tai khốc liệt đe dọa. Vì “rừng là vàng” nên chúng ta cần quản lý và bảo vệ cho những cánh rừng mãi mãi xanh tươi./.

Hồng Quân

(Bài dự thi: “Báo chí với chủ đề đưa Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVI vào cuộc sống”)