Người mắc nợ ruộng đồng

10:01 | 11/01/2021
|

Nữ tác giả Minh Hòa tên thật là Phan Thị Minh Hòa, sinh năm 1955, quê ở Thượng Trưng, huyệnVĩnh Tường. Bà hiện là Chủ nhiệm CLB VHNT Vĩnh Tường, là hội viên Hội VHNT Vĩnh Phúc.

Nữ tác giả Minh Hòa tên thật là Phan Thị Minh Hòa, sinh năm 1955, quê ở Thượng Trưng, huyệnVĩnh Tường. Bà hiện là Chủ nhiệm CLB VHNT Vĩnh Tường, là hội viên Hội VHNT Vĩnh Phúc.

Nữ tác giả Minh Hòa

 

Với tác giả Minh Hòa, sáng tác thơ đã là niềm đam mê từ thời còn tuổi chăn trâu, cắt cỏ. Chỉ tiếc là trong những năm tháng ngược xuôi cơm áo, bà không có điều kiện để đến với thơ qua một trường lớp nào. Nhưng không phải vì thế mà thơ Minh Hòa “kém duyên, kém sắc”.

Ngược lại, với sự lao động chữ nghĩa nghiêm túc, miệt mài, bà đã có nhiều sáng tác ghi dấu. Giải B thơ năm 2014 của Đài tiếng nói Việt Nam; giải C tác phẩm văn học 5 năm (2011 - 2015) của Hội VHNT Vĩnh Phúc; nhiều giải thưởng văn học khác như giải thưởng Thơ 2014 về đề tài khuyến học, giải thưởng thơ năm 2002 của Báo Vĩnh Phúc... cùng với đó là nhiều tập thơ đã xuất bản, được đông đảo bạn đọc đón nhận, hội đồng chuyên môn đánh giá cao.

Phần đa những sáng tác của mình, nữ tác giả Minh Hòa dành để viết về làng quê, đặc biệt là làng quê thời xây dựng nông thôn mới. Điều này được chính tác giả lý giải rằng, mình là người nhà quê, sinh ra đã biết mắc nợ ruộng đồng. Trả ơn ruộng đồng bằng sự cần mẫn gieo cấy một đời chưa đủ, cho nên, bà muốn dành những vần thơ tri ân cho chính mảnh đất quê hương, cho ruộng đồng đã nuôi mình bằng hạt thóc bao mùa được mất.

Với thơ, bà chia sẻ: "Tôi chỉ sợ mình đi trên con đường của người khác mà không biết. Vì vậy, tôi phải đọc nhiều, đọc để biết họ, học họ và để mà tránh họ".

Trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Minh Hòa.

(Hoàng Cúc giới thiệu)

 

 

Đón Xuân trên quê nhà

Đứng ở cổng làng

Sẽ gặp mùa Xuân đi qua

Đông đóng cửa chẳng còn lo buốt giá

Trời đất lên men vào hương hoa sắc lá

Én kéo đàn thành những dấu huyền

Nới rộng ban mai

Giờ quê tôi

Phố, làng dính nhau không thể tách làm hai

Thị trấn mọc bên hoa bên lúa

Chụm ngọn gió thị thành nhóm lửa

Cũng bỏng sôi

Chín bánh trước giao thừa

Thơ ông phủ Vĩnh Tường

Từ ngày xửa ngày xưa

Đã cũ lắm vẫn hát ru giấc mới

Dẫu thăng trầm

Thời gian không thể nào quy đổi

Những hiện đại cao sang thay phẩm giá giống nòi

Bao nhiêu tiếng khóc

Không nuôi nổi tiếng cười

Một tiếng cười

Nâng bổng ta qua ngưỡng đời dâu bể

Vĩnh Tường đón tầm vóc xuân thật trẻ

Đã cấy xanh tươi da thịt quê nhà !

 

 

 

Về đất Phủ

Phố nhỏ mơ màng dưới tán cây

Nắng tơ thả mềm như lụa

Đất quê mình ngọt thơm hương lúa

Lối đi về chan chứa tình yêu

Đường thênh thang mươn mướt gót chiều

Trời ấm lại chim về xây tổ

Xóm nhỏ xưa giờ lên dáng phố

Ngược xuôi xe nườm nượp đi về

Mẹ cha xưa không vượt khỏi luỹ tre

Cày chìa vôi chẳng vượt qua nghèo khó

Nay tiếng máy reo – lúa đang mùa mẩy đỏ

Chuyển canh rồi… đầm, hồ cá tung tăng

Trẻ hân hoan vai tươi thắm khăn quàng

Phiên chợ mới ấm thêm lời chào hỏi

Những công trình tầng cao vươn tới

Nhịp cầu Kiều Vĩnh Thịnh nối bờ vui

Xin hãy về Phủ Vĩnh quê tôi!.